03.03: Quân XD

by FB


Er, tính chính xác thì mình nhận mgs của bạn Quân từ 5h 22’05s đó nhé

cơ mà đến tận 8h 10’31s mình mới reply cho bạn được🙂

Bạn nghĩ zai xinh gái đợp chỉ có trong truyện tranh ư, lầm lầm nha, thiên thần đích thực vẫn còn sống nhăn đây. Bằng chứng là bạn thiên thần í vừa gửi mgs cho mình mà *chỉ lên*

Mình đang rất hạnh phúc nah *khóc nức nở* I miss you so bad

Mình nhớ bạn kinh khủng, nhớ da bạn thiệt là trắng, trắng như đổ bột vào í, còn mịn mịn nữa chứ, kiểu mà chỉ các shota uke trong yaoi hay danmei mới có đấy *squee~* xinh như nai vàng ngơ ngác luôn, kya~

Mình nhớ hồi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên lắm á, hồi đó bọn mình mới là học sinh lớp 7 thôi, mình chuyển vào trường khoảng tháng 3 gì đó.

Từ hồi bắt đầu cấp I cho tới hết cấp 2, mình luôn học gần trường🙂, khi các bạn cùng lớp vẫn còn đứng trước cổng trường đợi bố mẹ thì mình đã về nhà rồi, kiểu hãnh đứng trên nóc thượng tầng 4 nhìn xuống một lũ bé xíu như kiến trên sân trường :)… rồi rồi, hết đoạn niềm vui con trẻ nhé:).

Nhà Quân cũng ở trong khu vực, nhưng mà vẫn phải đi xe đạp đến trường. Lớp 7 học sáng, thính thoảng học phụ đạo chiều, sáng bạn đến sớm, lấy sổ đầu bài, gọi con trai đi bê nước, nhận báo cho lớp nữa, mình đến lớp muộn, nhà gần mà,nên không phải lúc nào cũng nhìn thấy bạn chạy đi chạy lại như vầy🙂 Hết 5 tiết sáng, bạn hộc tốc đạp xe về nhà, mình chỉ tưởng tượng ra cảnh đó thôi vì lúc bạn còn chờ lấy xe thì mình đã đi bộ về nhà rồi =]]~

Cơ mà những hôm có học phụ đạo chiều í, mình lại luôn đến sớm hơn tất cả🙂 Là điều rất may mắn phải không, khi mình chuyển đến vào mùa hè, để nhìn thấy giữa trưa trời nắng chang chang, bạn đạp xe đến trường, gáy ướt mồ hôi, má hồng rực, đáng yêu lắm. 3 năm học cùng bạn, và có lẽ còn nhiều hơn thế, mình chưa thấy bạn đội mũ đi xe đạp bao giờ. Tóc bạn vàng hoe, và quăn nữa… con mèo nhà mình mùa đông hay ngồi bên bếp ga, lúc tắt bếp thấy lông nó cũng xém vàng quăn quăn như thế =]]. Ơ, nhưng mà hợp với cái mẹt xinh xinh của bạn lắm í .

3 năm học, mình và bạn một nửa cực kì thân thiết một nửa lạnh hơn người dưng =]] Mình thích lúc bạn nói với mình, diễn thuyết rất hùng hồn, giữa hai mắt hơi cau lại, má hồng hồng (tại vì đa số các cuộc nói chuyện của chúng ta cần phải có biểu cảm như vầy =]]~ ) Mình vốn là đứa ít nói kinh khủng… Cứ nói với mình thì đảm bảo những điều đó sẽ nằm trong vòng bí mặt tuyệt đối luôn =]]

Đó là nửa thân thiết, nửa còn lại thì đây😉 Mình khác biệt với cả lớp, khác nhiều đến nỗi chỉ luôn mong thi tốt nghiệp xong rồi sẽ được chạy thật xa khỏi cái trường đấy, ác mộng. Mình không hiểu cuộc sống của những đứa trẻ đi học về còn vô số việc nhà đang chờ đợi… mình không phải làm gì cả, hoàn toàn không có thứ gọi là kinh nghiệm sống thực. Nếu nói đến trường chỉ có học thì chính là sai lầm, đến trường còn có vô số những thứ không tên khác mà chính mình tự đóng cửa bản thân, không chịu hòa nhập hay tiếp cận với chúng. Kiêu hãnh đứng ở một nơi, nhìn xuống những gì bạn nói về một thế giới khác hẳn. Bạn không nói về những điều mà mình không biết nữa, bạn nói về bài tập, nó rút ngắn cuộc nói chuyện của chúng ta đi rất nhiều🙂

Lúc gõ những dòng này còn nghe Lucky của Jason Mraz nữa, thấy may mắn vì có bạn. Cảm ơn vì luôn rất chân thật và xinh xắn với mình, hình ảnh của bạn trong mình vẫn rất đẹp.

btw1: à à, mình bị ấn tượng về bạn đến nỗi mình có hẳn 1 zai đặt theo tên bạn đó😀

btw2: gõ từ tối qua nhưng mà nướng đến sáng nay mới xong =]], trời ơi cái mgs của bạn nhỏ thật đnág yêu quá đi *sqee~*